Chuyện kể từ những chuyến tàu Hạ Long. Phần 3: Những đường vân gỗ biết kể chuyện

Có những con tàu không lưu giữ ký ức trong nhật ký, chúng giữ ký ức trong từng thớ gỗ. Có những ký ức không hiện lên bằng hình ảnh, chúng trở về bằng một mùi hương, mùi của gỗ đã ngấm hơi muối, mùi của nắng, mùi của gió biển, mùi của những chuyến hải trình nối tiếp qua nhiều mùa. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, nhiều năm sau quay trở lại, chỉ cần đặt chân lên một con tàu gỗ trên vịnh Hạ Long, một miền ký ức rất cũ bỗng nhiên được đánh thức, bỗng thấy mình của nhiều năm trước. Mùi gỗ gặp hơi biển, thứ mùi rất khó gọi tên ấy luôn có cách đánh thức ký ức bởi nó vẫn còn giữ nguyên cảm giác của những chuyến đi ngày ấy.

Những con tàu gỗ tiếp tục kể câu chuyện của mình trên vịnh Hạ Long (Ảnh FB Bhaya Cruises)

Giữa những du thuyền hiện đại với thiết kế sang trọng và nhiều tiện nghi, những con tàu gỗ vẫn lặng lẽ hiện diện trên vịnh Hạ Long. Không nhiều cũng không ồn ào mà giống như những người kể chuyện của Di sản. Không cần nói nhiều, chỉ cần có mặt đã đủ để nhắc người ta nhớ rằng vịnh Hạ Long không chỉ có hôm nay, mà còn có rất nhiều ngày hôm qua. 

Những tấm ván trên boong tàu không còn mang màu gỗ mới nữa mà đã sẫm lại theo nắng, theo gió và theo hơi nước mặn của biển. Mỗi đường vân gỗ như dài thêm sau từng mùa. Mỗi tay vịn đã từng đón biết bao bàn tay những vị khách đến đây, mỗi bậc cầu thang đã in dấu hàng triệu bước chân, từ những em bé lần đầu nhìn thấy biển đến những mái đầu bạc trở lại Hạ Long sau nhiều năm. Nếu biết lắng nghe, có lẽ từng thớ gỗ đều như đang kể chuyện, câu chuyện về những buổi sáng mặt biển phẳng như gương, về những chiều mưa khiến cả vịnh chìm trong màn sương mỏng, về những mùa gió đông bắc, về tiếng cười, những cuộc gặp gỡ và cả những lần chia tay khi con tàu cập bến. Những con tàu gỗ trên vịnh Hạ Long không che giấu thời gian mà để thời gian hiện lên bằng từng đường vân. Mỗi mùa nắng làm màu gỗ thêm trầm, mỗi mùa gió để lại một dấu vết rất nhỏ. Nhưng chính những dấu vết ấy lại khiến con tàu có một vẻ đẹp mà vật liệu hiện đại khó có thể tạo nên. Đó không phải vẻ đẹp của sự mới mẻ mà là vẻ đẹp của sự từng trải giống như một người kể chuyện, càng đi nhiều, càng trải nghiệm nhiều thì câu chuyện càng trở nên sâu sắc. Bước vào khoang tàu, người ta vẫn cảm nhận được sự ấm áp rất riêng. Ánh sáng dịu trên những mảng gỗ, khung cửa sổ gỗ mở ra màu xanh của biển, tiếng sóng gõ nhẹ vào mạn tàu, tiếng gió lùa qua từng ô cửa. Mọi thứ đều chậm hơn một nhịp. Không ít du khách nói rằng, ở trên tàu gỗ, họ có cảm giác như đang ở trong một ngôi nhà nổi giữa biển, đủ gần thiên nhiên để nghe được tiếng nước vỗ vào thân tàu, đủ bình yên để một tách trà nóng cũng trở thành một trải nghiệm đáng nhớ.
Có vị khách từng hỏi: "Con tàu này đã bao nhiêu tuổi?" Câu trả lời đôi khi không nằm ở năm hạ thủy. Bởi với một con tàu gỗ, thời gian không được đếm bằng tuổi đời mà được tính bằng cách người ta chăm sóc nó. Mỗi mùa, con tàu lại được đưa lên đà để kiểm tra thân vỏ. Những tấm gỗ chịu nhiều tác động của sóng gió được thay thế khi cần thiết, động cơ được bảo dưỡng định kỳ, hệ thống điện, thiết bị cứu sinh, áo phao, phương tiện phòng cháy chữa cháy và các hạng mục kỹ thuật đều được kiểm tra theo quy định trước mỗi hành trình. Những công việc ấy diễn ra lặng lẽ nhưng lại chính là nền tảng cho một chuyến đi bình yên. Bởi trên biển, sự an toàn chưa bao giờ là điều ngẫu nhiên mà được tạo nên từ sự cẩn trọng lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Thời gian đã góp phần tạo nên vẻ đẹp của những con tàu gỗ vịnh Hạ Long (Ảnh FB Bai Tho Junks – Halong Bay)

Và những con tàu gỗ hôm nay không đứng ngoài nhịp phát triển của du lịch Hạ Long. Chúng vẫn mang đến những hành trình tham quan chất lượng với không gian sạch sẽ, dịch vụ chu đáo và đội ngũ thuyền viên giàu kinh nghiệm, đôi khi mộc mạc, chân chất và hào sảng như con người vùng biển này. Điều thay đổi không phải là linh hồn của con tàu mà là cách nó được chăm sóc để đáp ứng những tiêu chuẩn ngày càng cao về chất lượng phục vụ và an toàn đường thủy. Giữa vẻ đẹp mộc mạc của gỗ là những quy trình vận hành nghiêm ngặt, giữa sự bình yên của mặt nước vịnh Hạ Long là sự chủ động theo dõi thời tiết, kiểm tra kỹ thuật và tuân thủ đầy đủ các quy định trước mỗi chuyến đi. Bởi giữ lại ký ức không có nghĩa là giữ nguyên mọi thứ như cũ mà là gìn giữ những giá trị tốt đẹp bằng những tiêu chuẩn của hôm nay.

Khi chiều buông xuống, ánh nắng cuối ngày khẽ chạm lên những đường vân gỗ. Màu nâu trầm bỗng trở nên óng ánh. Con tàu lặng lẽ rẽ sóng, không cố gắng nổi bật giữa những du thuyền hiện đại. Con tàu ấy chỉ tiếp tục hành trình của mình, như đã làm suốt bao năm qua, đưa từng đoàn khách đi giữa Di sản, đưa những câu chuyện của Hạ Long đến với những người lần đầu đặt chân tới và cũng đưa nhiều người trở lại với những ký ức mà họ tưởng đã ngủ quên. Có những con tàu được nhớ vì sự sang trọng, vì tiện nghi, vì đội ngũ chuyên nghiệp còn những con tàu gỗ vẫn được nhớ bởi một điều rất khác. Chúng mang theo hơi thở của thời gian để mỗi chuyến đi không chỉ là hành trình khám phá vịnh Hạ Long, mà còn là cuộc gặp gỡ với những lớp ký ức vẫn đang lặng lẽ trôi cùng sóng nước. Có lẽ vì thế, những đường vân gỗ chưa bao giờ chỉ là dấu vết của năm tháng. Đó là những câu chuyện vẫn đang tiếp tục được viết mỗi ngày, trên mặt biển Hạ Long.

Nguyễn Thị Hà Linh