Chuyện kể từ những chuyến tàu Hạ Long Phần 2: Một ngày trên vịnh Hạ Long – mỗi vị khách trở thành vai chính trong thước phim của chính mình

Có một điều rất thú vị, khi đứng trước vịnh Hạ Long, hầu hết chúng ta đều giơ điện thoại, máy ảnh, máy quay lên. Ai cũng muốn ghi lại thật nhiều những bức ảnh đẹp, vài đoạn video ngắn về thiên nhiên hùng vỹ, về khoảnh khắc mặt trời chạm vào những dãy đảo đá. Chúng ta sợ vẻ đẹp ấy sẽ trôi qua. Nhưng rồi nhiều năm sau, khi mở lại những tấm ảnh cũ, điều còn lưu lại không hẳn là khung cảnh mà là cảm giác của chính mình trong ngày hôm đó.
Có lẽ vì thế, những con tàu du ngoạn trong ngày chưa bao giờ chỉ là nơi để ngắm cảnh, chúng giống một đoàn làm phim hơn. Vịnh Hạ Long không còn là diễn viên chính  mà trở thành bối cảnh, thành phông nền để mỗi vị khách được bước vào bộ phim của chính mình. Vậy giữa Di sản ấy, mỗi ngày, hàng ngàn bộ phim được bấm máy, không có kịch bản nào giống nhau, không có nhân vật nào giống nhau và cũng không có cảm xúc nào được lặp lại. Chỉ có con tàu lặng lẽ chuẩn bị tất cả, âm thầm sắp đặt nhịp điệu của từng phân cảnh, để mỗi khoảnh khắc đến đúng lúc, mỗi trải nghiệm nối tiếp nhau tự nhiên như một tập phim được quay lại cùng với biển, với gió và ánh sáng.

Hãy để con tàu sắp xếp những bối cảnh đẹp nhất cho bộ phim của mỗi vị khách đến vịnh Hạ Long (Ảnh Iris Cruise Ha Long)

Bộ phim bắt đầu rất nhẹ, không hề có tiếng hô "Máy!", không có ánh đèn trường quay. Chỉ có một cây cầu dẫn nối bến cảng với con tàu. Mỗi bước chân đi qua cây cầu ấy giống như bước qua ranh giới giữa hai thế giới. Phía sau là đô thị vội vã với bộn bề cuộc sống còn phía trước là biển và gió đang mở ra một ngày không cần phải vội. Thủy thủ đoàn đón từng vị khách bằng nụ cười quen thuộc như lời mở đầu cho một câu chuyện. Con tàu không lập tức rời bến, nó cho mỗi người thời gian làm quen với "phim trường". Có người chọn boong tàu cao nhất, có người tựa vào lan can, có người đi một vòng, tò mò khám phá từng khoảng không. Mọi góc trên con tàu đều như đang chờ một nhân vật chính xuất hiện. Rồi con tàu khẽ rời bến, không ồn ào, không phô trương, để thành phố từ từ lùi lại phía sau.
Cảnh đầu tiên không phải là thiên nhiên hùng vỹ, không phải những hang động triệu năm tuổi, cũng ko phải những bãi cát trắng với từng đợt sóng vỗ. Phân cảnh mở ra là không gian nhà hàng, bữa trưa đã sẵn sàng, không phải để lấp đầy khoảng thời gian giữa hai điểm tham quan mà như một hiệu ứng chuyển cảm xúc. Qua khung cửa kính, những đảo đá nối nhau trôi qua như các thước phim dài không cần cắt dựng. Những món ăn mang hương vị biển Hạ Long được chuẩn bị chỉn chu, ly nước trên bàn phản chiếu ánh nắng, tiếng trò chuyện bắt đầu nhiều hơn. Con tàu hiểu rằng một bộ phim hay không chỉ cần cảnh đẹp mà cần cả những khoảnh khắc đời thường để cảm xúc có thời gian để lớn lên. Một gia đình kể tiếp câu chuyện còn dang dở, một nhóm bạn nâng ly giữa tiếng cười, một cặp đôi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. 

Qua khung cửa kính, những đảo đá vịnh Hạ Long nối nhau trôi qua như một thước phim dài (Ảnh Diamond Era Cruise Ha Long Bay)

Rồi nhân vật chính bước vào đại cảnh đầu tiên, với bối cảnh là những hang động triệu năm tuổi của vịnh Hạ Long, không một hiệu ứng điện ảnh nào có thể tạo nên cảnh quay ánh sáng len lỏi qua các khe đá, vòm hang, những khối thạch nhũ hiện lên như một sân khấu được thiên nhiên điêu khắc tỉ mỉ hàng triệu năm. Ánh sáng và đá như đang đang kể câu chuyện hàng triệu năm của Trái đất. Con tàu đứng lặng ngoài cửa hang, giống như một đạo diễn dành trọn ánh đèn rực rỡ nhất cho diễn viên, để du khách tự tin vào vai chính của mình trong câu chuyện của Di sản. Phân cảnh tiếp theo lại mang một nhịp điệu hoàn toàn khác biệt, khi bối cảnh thiên nhiên không khép kín mà mở ra giữa biển nước Hạ Long, chuyển động của diễn viên gần với thiên nhiên hơn bao giờ hết. Chiếc đò nan nhẹ nhàng lướt qua cửa hang, mái chèo kayak khẽ tách mặt nước, xuồng cao tốc vẽ những vòng sóng trắng trên mặt biển xanh ngọc, phân cảnh không còn hướng về diễn viên mà hướng về màu nước, về vách đá, về những khoảng trời nhỏ ra mở ra giữa lòng Di sản… tạo nên những thước phim đẹp mang hơi thở của Di sản, con tàu đưa những vị khách của mình đến những bối cảnh đẹp nhất để họ kể câu chuyện của chính  mình.

Ánh sáng len lỏi qua nhưng khe đá, vòm hang tạo nên một hiệu ứng điện ảnh đặc sắc(Ảnh sưu tầm)


Rất nhanh, con tàu đưa du khách với vai diễn của mình đến với phân cảnh thơ mộng hơn trong lòng Di sản, một bãi cát trắng mịn màng, giấu dưới chân một đảo núi phủ cây cỏ xanh biếc, một shot (cảnh) quay diễn viên đang hòa mình vào làn nước xanh ngọc, hay shot quay những bước chân trên con đường chinh phục đỉnh núi để thu vào tầm mắt toàn bộ khung cảnh thần tiên ấy, hay chỉ là một cảnh quay tĩnh khi diễn viên ngồi trên bãi cát và  lặng im chỉ để nghe tiếng sóng… Ba lựa chọn, ba góc máy, ba câu chuyện khác nhau. Nhưng không có phân cảnh nào đắt giá hơn phân cảnh nào, không có vai diễn nào xuất sắc hơn vai diễn nào. Con tàu và Di sản chưa bao giờ viết sẵn kịch bản, mà chỉ tạo ra một sân khấu đủ rộng, một màn ảnh đủ lớn để mỗi du khách, mỗi diễn viên được sống theo cách của  mình. 

Đôi khi chỉ là một cảnh tĩnh, lặng im để nghe tiếng sóng (Ảnh Paradise Delight Cruise Ha Long)


Rồi bộ phim dần chậm lại, tạo cho tình tiết phim một khoảng lặng. Khi tất cả trở về tàu, trà chiều đã được chuẩn bị trên sundeck (sân thượng tắm nắng), những bản soundtrack (nhạc phim) nhẹ cất lên, không át đi tiếng gió, không che đi tiếng sóng, cũng không làm mất đi sự tĩnh lặng của biển, chỉ vừa đủ để mọi cảm xúc lắng xuống sau một ngày nhiều chuyển động. Con tàu quay về bến, mặt trời cũng bắt đầu nghiêng về phía những dãy đảo đá. Phải chăng đây chính là màn trình diễn đẹp nhất của bộ phim? Hoàng hôn rải ánh nắng cuối ngày phủ lên những đảo đá một màu vàng ấm, mặt biển lấp lánh như được dát ánh kim. Không có đạo diễn nào điều khiển được ánh sáng đẹp đến vậy, chỉ có thể là thiên nhiên, và con tàu khéo léo chọn đúng vị trí, đi chậm lại một chút, để buổi chiều trôi chậm hơn một chút, đúng thời điểm để những diễn viên không bỏ lỡ cảnh quay cuối cùng. Khi hoàng hôn buông xuống, tất cả đều hướng về một phía, một phân cảnh có người đưa máy ảnh lên, một phân cảnh chàng trai tay nắm lấy bàn tay cô gái bên cạnh mình, cũng có phân cảnh chỉ có một người đang đứng lặng im trong ánh chiều tà. Rồi họ chợt nhận ra, những khung hình đẹp nhất không nằm trong bộ nhớ của một chiếc máy ảnh, máy quay mà nằm trong ký ức.

Trà chiều trong ánh hoàng hôn – Khi con tàu đi chậm lại, nhịp điện ảnh cũng chậm rãi (Ảnh Du thuyền Symphony Hạ Long)

Khi màn ảnh còn ngập màu hoàng hôn, phía sau cánh gà, đoàn làm phim ấy vẫn âm thầm làm việc. Theo dõi luồng tuyến, thủy triều lên xuống, những bản tin thời tiết được cập nhật liên tục để con tàu luôn đi trên hành trình an toàn nhất. Những chiếc áo phao, các thiết bị cứu sinh ở đúng vị trí thuận tiện nhất, hệ thống kỹ thuật luôn được kiểm tra kỹ lưỡng và những cánh tay sẵn sàng đưa ra lúc cập bến, rời bến, những món ăn nóng hổi, những ly nước mát lạnh, từng chiếc ghế, từng ô cửa kính, từng khoảng không trên tàu đều được chăm chút cẩn thận. Không hề xuất hiện trong khung hình, không có mặt trên màn ảnh nhưng cũng giống như một bộ phim hay, khán giả thường chỉ nhớ đến cảm xúc mà ít khi nhớ đến những con người đứng sau ống kính.

Một ngày trên vịnh Hạ Long – mỗi vị khách trở thành vai chính trong thước phim của chính mình

Chiều muộn, con tàu trở lại bến, ánh đèn đô thị đã thắp sáng, nhịp sống quen thuộc lại chờ phía trước, bộ phim khép lại, không hề có dòng chữ “The End” (kết thúc). Đoạn soundtrack lại vang lên bằng tiếng sóng khẽ chạm vào mạn tàu. Có những tập phim mang đầy ắp những cảnh quay thiên nhiên tươi đẹp, shot quay chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út, âm thanh chứa đầy tiếng cười của con trẻ, hay một khoảnh lặng không âm thanh nhưng đong đầy cảm xúc. Không bộ phim nào giống nhau, đó chính là điều đẹp nhất, vì vai diễn làm chính mình là vai diễn hoàn hảo nhất trong bộ phim tuyệt vời nhất. Con tàu chỉ lặng lẽ chuẩn bị một sân khấu đủ đẹp, một màn ảnh đủ rộng, một hành trình đủ an tâm và không gian đủ tinh tế để mỗi vị khách được sống trọn vẹn với vai chính của một ngày đặc biệt, trong thước phim của cuộc đời mình. Có lẽ, đó mới là sự trang trọng thực sự, không phải từ không gian nội thất, những bữa tiệc buffet, cũng không phải từ lịch trình khoa học hay những hoạt động hấp dẫn mà là cách con tàu khiến mỗi vị khách cảm thấy “Hôm nay, câu chuyện đẹp nhất, bộ phim hay nhất được ghi lại là câu chuyện của chính mình”

Nguyễn Thị Hà Linh