Mỗi ngày trên vịnh Hạ Long là một hành trình mới mẻ
"Ngày nào cũng đưa khách tham quan vịnh Hạ Long, đi qua những hòn đảo, những hang động quen thuộc, các bạn có bao giờ thấy nhàm chán không?"
Đây có lẽ là câu hỏi mà chúng tôi – những hướng dẫn viên của Ban Quản lý di sản thế giới vịnh Hạ Long - Yên Tử thường xuyên nhận được từ du khách. Từ góc nhìn của nhiều người, công việc ấy dường như chỉ là một vòng quay quen thuộc: đón khách, lên tàu, giới thiệu về những thắng cảnh đã thuộc nằm lòng rồi lại trở về bến để bắt đầu chuyến đi kế tiếp.

Là những hướng dẫn viên gắn bó với Di sản, với chúng tôi điều lặp lại chỉ là cung đường trên mặt biển. Mỗi lần tàu rời bến lại mở ra một cuộc gặp gỡ mới. Trên khoang tàu là những vị khách đến từ nhiều vùng miền của Việt Nam và khắp các châu lục, mang theo những ngôn ngữ, nền văn hóa và những câu chuyện rất riêng. Thế nhưng, khi con tàu lướt giữa hàng nghìn đảo đá, mọi khoảng cách dường như tan biến. Đó là ánh mắt ngỡ ngàng khi con tàu lướt qua những dãy núi đá vôi kỳ vĩ, là tiếng trầm trồ trước những tuyệt tác mà tạo hóa đã kiến tạo qua hàng triệu năm, là sự thích thú khi bắt gặp một đàn khỉ trên vách đá … Trước vẻ đẹp của Di sản, mọi khác biệt về quốc tịch hay ngôn ngữ đều nhường chỗ cho sự yêu mến và trân trọng với kiệt tác của thiên nhiên.
Chính những rung cảm chân thật ấy từ hành khách đã khiến công việc của chúng tôi chưa bao giờ trở nên đơn điệu. Mỗi đoàn khách lại mang đến những câu hỏi gợi mở, những góc nhìn độc đáo và cả những trải nghiệm thú vị. Có những thắc mắc bất ngờ khiến chúng tôi phải tiếp tục tìm tòi, tra cứu thêm tài liệu để làm giàu vốn tri thức về Di sản. Lại có những cuộc trò chuyện giản dị giúp chúng tôi mở mang tầm mắt về những vùng đất xa xôi mình chưa từng đặt chân tới.

Nhiều người vẫn nghĩ nghề hướng dẫn viên trên biển là một hành trình lãng mạn, ngập tràn màu hồng, ngày ngày lướt sóng giữa kỳ quan. Nhưng chỉ những người trong cuộc, những hướng dẫn viên quanh năm bám biển, mới thấu hiểu hết những vất vả của nghề và của chính môi trường làm việc đặc thù trên vịnh.
Đó là những ngày hè, cái nắng đổ xuống bỏng rát, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, là những ngày đông, từng cơn gió biển mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt len qua từng lớp áo. Hay những hôm thời tiết đỏng đảnh, mây đen kéo đến bất chợt, sóng nổi quanh mạn thuyền, mỗi chuyến đi đều đòi hỏi sự bình tĩnh, kinh nghiệm và trách nhiệm để đảm bảo an toàn cho du khách. Chính trong những ngày vất vả ấy, sự thấu hiểu và sẻ chia của du khách muôn phương là động lực xua tan mọi mệt mỏi, biến hành trình trên biển của chúng tôi chưa bao giờ là một lối mòn cũ kỹ, mà luôn đong đầy những kỉ niệm khó quên.

Ngày mai, những con tàu lại tiếp tục rẽ sóng rời bến. Những gương mặt mới sẽ đến, và những hành trình cảm xúc mới lại bắt đầu. Với chúng tôi, niềm vui lớn nhất không đo đếm bằng số chuyến đi đã qua, mà đó là khoảnh khắc vẻ đẹp của vịnh Hạ Long chạm đến trái tim của du khách muôn phương.
Đào Thúy